An An, Món Quà Của Mẹ
Chương 7
🌟 Tham gia nhóm Facebook!
🤝 Cập nhật thông tin mới, chia sẻ mỗi ngày và kết nối cộng đồng!
🎉 Nhấn để tham gia ngay 😄
Mẹ chỉ khẽ cười, không buồn đáp lại, nắm tay tôi rời khỏi nhà hàng.
Trên đường về, tôi vui vẻ ăn cây kem trong tay.
Mẹ đang trò chuyện với chú quản gia đang lái xe.
“Đại tiểu thư, người thật sự muốn nhường quyền thừa kế sao? Người rõ ràng biết điều đó có nghĩa gì…”
Nghe vậy, mẹ nhìn sang tôi, trong mắt thoáng ý cười:
“Một cái vỏ rỗng thôi, không cần cũng được.”
Chú quản gia dường như không hiểu, lại hỏi:
“Ý đại tiểu thư là…”
“Rồi rất nhanh ông sẽ biết.”
Ngày hôm đó, mẹ có vẻ vô cùng vui vẻ, bà nấu cả một bàn đầy ắp món ăn, dặn tôi phải ăn nhiều để dưỡng sức, mới có thể xem được “vở kịch hay”.
Tôi chẳng hiểu “kịch hay” mà mẹ nói là gì, chỉ biết nghe lời, ăn rất nhiều, rồi chuyên tâm phối hợp trị liệu.
Thân thể tôi từng ngày khỏe hơn.
Rất nhanh sau đó, trên tin tức xuất hiện hình ảnh bố và dì Nam Vân.
Họ công bố với truyền thông rằng người thừa kế tập đoàn Lục chính là cậu bé mà họ nhận nuôi.
Khi mọi người đang chúc mừng, thì màn hình lớn phía sau họ bỗng phát ra một đoạn video.
Tôi chưa kịp nhìn thì mẹ đã che mắt tôi.
Nhưng tôi nghe rõ giọng phấn khích của các phóng viên:
“Người trong video kia không phải là Lâm Nam Vân sao? Nhưng người ngủ với cô ta đâu phải Lục tổng.”
“Trời ạ! Người đàn ông đó chính là chồng cũ của Lâm Nam Vân. Đứa trẻ mà cô ta và Lục tổng nhận nuôi thật ra là con ruột của cô ta và chồng cũ. Cô ta tiếp cận Lục tổng chỉ để giúp chồng cũ ăn cắp bí mật của tập đoàn Lục?!”
“Trời đất ơi, Lục tổng bị gài bẫy rồi, giới thượng lưu này loạn thật!”
Không biết qua bao lâu, mẹ mới bỏ tay ra, nhưng màn hình đã tắt đen, không còn thấy buổi họp báo nữa.
Đến tối, tôi lại nghe thấy mẹ và chú quản gia nói chuyện.
“Đại tiểu thư, thì ra người để cậu chủ ký bản từ bỏ quyền thừa kế là vì sớm đã biết bí mật của tập đoàn Lục bị rò rỉ sao? Bây giờ tập đoàn Lục tổn thất nặng nề, e là không qua nổi đêm nay rồi.”
“Lục tổng đang tìm người khắp nơi, nói cần sự giúp đỡ của tiểu thư.”
Mẹ khẽ cười:
“Đó là cái giá mà ông ta phải trả.”
Ngày hôm sau, tan học, bố tìm thấy tôi.
Vừa thấy mẹ, ông đỏ hoe mắt nói:
“Niệm Niệm, anh biết sai rồi, không ngờ Lâm Nam Vân lại là loại người như thế, cô ta gài bẫy anh. Tập đoàn Lục đã phá sản, anh còn nợ hàng chục tỷ. Anh biết số tiền ấy với em chẳng đáng gì, em có thể giúp anh không?”
Mẹ lạnh lùng sai người đẩy ông ra, giọng băng lãnh:
“Anh là gì của tôi, mà tôi phải giúp anh?”
“Cố Niệm, em nói gì vậy? Chúng ta là vợ chồng, em đương nhiên có nghĩa vụ giúp anh.”
Mẹ liền lấy ra tờ giấy chứng nhận ly hôn, đặt trước mặt ông, mỉm cười:
“Xin lỗi nhé, một tháng trước chúng ta đã ly hôn rồi. Cái ngày anh tổ chức họp báo chính là lúc kết thúc thời gian cân nhắc.”
Bố chết lặng, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi:
“Không thể nào, tôi chưa từng ký vào đơn ly hôn.”
Mẹ khẽ cười lạnh, nói ra sự thật.
Thì ra bà đã sớm biết chuyện của Lâm Nam Vân, nhưng không vạch trần ngay mà âm thầm thỏa thuận với ả.
Chỉ cần để bố trong vô thức ký vào đơn ly hôn, bà sẽ giúp ả thực hiện kế hoạch.
Biết được chân tướng, bố tức đến tím mặt, liên tục chất vấn tại sao mẹ lại đối xử với ông như vậy.
Nhưng mẹ không trả lời, mà trực tiếp giao ông cho đám chủ nợ.
Sau đó, bà nắm tay tôi, nhẹ nhàng hỏi:
“An An, tối nay muốn ăn gì?”
Tôi nghĩ một lát:
“Lẩu.”
“Vậy thì chúng ta đi ăn lẩu.”
(Đã hết truyện)
Nồi Thịt Thai Nhi (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Gia Đình,
Kinh Dị,
Bà nội tôi là một bà đỡ, nếu đỡ đẻ được con trai, bà sẽ mang kẹo về cho tôi ăn, nếu đỡ đẻ được con gái, bà sẽ nấu một nồi thịt mềm mềm thơm thơm cho tôi ăn, mãi sau này tôi mới biết thứ thịt mình ăn là gì, tôi cũng ngày càng trở nên nữ tính hơn…
1
Tôi là đứa con trai độc nhất trong nhà, trên tôi có bốn người chị gái.
Bà nội thường nói, tôi là người thừa kế duy nhất trong nhà họ Lý của chúng tôi, sau này dù bốn chị gái có lấy chồng thì tôi cũng sẽ là chỗ dựa duy nhất của họ cho nên tất cả sính lễ của các chị đều phải để dành cho tôi lấy vợ.
Vì thế dù tôi học hành không giỏi cũng không được chậm trễ việc lấy vợ sinh con.
Từ nhỏ tôi đã được chiều chuộng, trong nhà có cái gì tốt, không cần nghĩ cũng biết nhất định sẽ là của tôi.
Cho đến ngày hôm đó, khi tôi nhìn thấy chị tư mặc chiếc váy hoa được làm bằng đống vải vụn do chính tay chị ấy may, tôi đã khóc lóc ầm ĩ lên bắt chị Tư phải cởi ra đưa cho tôi.
Chị tư không chịu, tôi liền nổi giận, không ngừng đuổi theo giật váy của chị ấy.
Chị tư chạy rất nhanh, tôi vốn dĩ không đuổi kịp nên chỉ có thể ngồi dưới đất khóc lóc.
Đợi đến khi ba mẹ về nhà đã tôi khóc lóc khổ sở như vậy.
Ba mẹ tôi đau lòng cho tôi, vội vàng bế tôi lên vừa phủi bụi vừa: “Tiểu Đào, sao con lại ngồi dưới đất? Dưới đất bẩn lắm”
Mẹ tôi vừa nói vừa trừng mắt nhìn bốn người chị còn lại của tôi: “Mấy đứa tụi bây c.h.ế.t hết rồi hả, thấy em trai mình ngồi dưới đất sao không biết đến dỗ? Tối nay tụi bây không được phép ăn cơm!”
Tôi vừa khóc vừa chỉ vào váy của chị tư: "Mẹ, con muốn váy của chị tư, con muốn váy của chị tư…”
Hai mắt chị tư đỏ hoe, trốn ở sau lưng ba người chị còn lại: “Cái này chị dùng quần áo cũ tự tay may được, sao phải đưa cho em?”
Nghe vậy, tôi càng tức giận hơn, có ba mẹ ở bên cạnh, tôi lại càng không kiêng nể gì: "Không, con muốn nó, con muốn bộ váy mới của chị tư!" ]
Quả nhiên, mẹ liếc nhìn chị tư, tức giận nói: “Con tư, nếu em trai mày thích thì cứ cởi ra cho thằng bé chơi, nó chơi chán rồi thì mày mặc lại, chẳng phải cũng giống như nhau sao?”
Chị tư bật khóc: "Không được, nó là con trai, muốn cái váy này làm gì chứ…”
Tôi dứt khoát la khóc om sòm, liên tục đ.ấ.m đá vào người mẹ tôi và hét lên: "Con muốn nó, con muốn nó…”
Ba tôi tức giận: “Còn nhỏ không lo học, mặc đầm váy là muốn ra ngoài dụ dỗ ai hả? Nếu mày muốn dụ dỗ đàn ông như vậy thì ngày mai ông đây sẽ tìm người gả mày đi, còn có thể giúp cả nhà kiếm thêm thức ăn.”
Sau khi chị tư nghe ba nói như vậy liền bị dọa sợ, dù không tình nguyện vẫn phải vào phòng cởi váy ra và thay đồ khác.
Tôi cầm chiếc váy mới của chị tư vui mừng không thôi, lập tức mặc nó vào người.
Mẹ tôi nhìn thấy vậy chỉ tưởng tôi đang chơi đùa còn thuận tiện khen tôi: “Tiểu Đào của mẹ đẹp quá, mặc váy con gái cũng đẹp”.
Tôi càng đắc ý hơn.
Chị tư thấy tôi như vậy, chỉ dám tủi thân nhìn tôi.
Chơi được một lúc tôi liền cảm thấy đói nên lập tức chạy đi tìm bà nội.
Bà nội tôi là bà đỡ trong làng, bà rất được mọi người kính trọng đến mức phụ nữ mang thai khắp nơi đều phải đến nhờ bà đỡ đẻ.
Mỗi khi đỡ đẻ được con trai, chủ nhà sẽ tặng bà kẹo hỉ và trứng hỉ mang về. Bà nội thương tôi nhất nên tất nhiên toàn bộ kẹo và trứng hỉ đó đều cho tôi.
Nếu như đỡ đẻ ra con gái, mặc dù không có kẹo hỉ và trứng hỉ, nhưng bà nội lại nấu cho tôi một nồi thịt.
Mùi vị của món thịt đó rất thơm và mềm, tôi ăn món đó rất nhanh, vừa cho một miếng vào miệng tôi liền nuốt ngay.
Lần nào bà cũng cười tít mắt nhìn tôi, bảo tôi ăn từ từ thôi.
Nhớ lại mùi vị của món thịt đó, tôi lại bắt đầu chảy nước miếng.
Tôi chạy đến nhà bà nội thì thấy cửa vườn hàng rào đóng kín, tôi chui vào trong lại phát hiện bà không có ở nhà.
Chắc bà lại ra ngoài đỡ đẻ cho người ta rồi.
Tôi bắt đầu chơi với cái cối xay của bà, chơi một lúc thì mệt quá, tôi vô tình ngủ quên phía sau cái cối xay.
Không biết qua bao lâu, tôi thức dậy.
Tôi nhìn thấy bà nội trở về, nhưng trên tay bà lại trống không, không có cái gì hết.
Tôi rất ngạc nhiên, không phải bà nội đi đỡ đẻ sao? Sao lại không mang gì về hết vậy?
Tôi cũng đói rồi.
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰